Bạn đang nghe đọc truyện tại Truyện Tâm Linh.NET - Nghe đọc truyện không bị gián đoạn bởi Quảng Cáo.

Diễn đàn

Mãi là anh em - Tác giả Hiều Chong Chóng  

  RSS

Truyện Tâm Linh
(@truyentamlinh)
Member Admin
Joined: 10 tháng ago
Bài viết: 53
09/01/2019 6:40 sáng  

Phần 1 - Mãi là Anh em

Có những điều sẽ thay đổi cuộc sống của một con người , mặc dù điều ấy chỉ đến và diễn ra trong tích tắc .
Câu chuyện mình tự viết nên chắc chắn là không có thật đối với mình , nhưng biết đâu đã hoặc đang xảy ra với ai đó 🙂

MÃI LÀ ANH EM :
tao với nó chơi với nhau từ nhỏ , thân lắm , đi đâu ai cũng bảo 2 đứa tụi tao như là anh em ruột . Hồi đó còn nhỏ nên không hiểu hết ý nghĩ của chữ bạn , chữ anh em nó như thế nào . Tao chỉ biết là ngày nào không có đi chơi cùng , tao buồn lắm. Cứ thế cho tới khi 2 thằng cùng vào THPT , trong một lần nó đèo tao đi học , nó hỏi tao rằng :
-" Ê ku , chơi với nhau hơn chục năm , mày nghĩ xem nếu như 1 ngày nào đó tao không tồn tại nữa . M ổn không ? "
-" Là sao mày ?" tao hỏi ngược lại nó với 1 chút bối rối " Có cái gì thì nói , úp mở là như nào"
-" Có gì đâu , thì kiểu như hỏi để xem mày sẽ ra sao trong hoàn cảnh đó thôi ". Nó trả lời
-" Tao không biết Ku , tao chỉ biết là từ nhỏ đến lớn , tao coi mày như là người trong gia đình tao á , bạn bè với nhau hơn chục năm nhưng tao xem mày như là anh em cơ , ngang tuổi nhau nên không phân biệt được ai anh ai em thôi , hahaha , mà đã là anh em với nhau , mất đi 1 ng thì buồn lắm chứ mày , buồn hơn cả mất một thằng bạn , tao nghĩ vậy"
-"Vậy nếu tao đi xa thì mày có quên tao không?" Nó lại hỏi
-" Bạn bè lâu không gặp thì còn không nhận ra nhau , chứ anh em thì kiếp sau chắc tao vẫn sẽ nhìn và nhận ra cái mặt hâm của mày ,hahahaha , mãi là anh em " tao cười nói vô tư , nó cũng cười :
-" uhm , mãi là anh em "
Tao với nó cười nói vui vẻ trên con đường chiều hôm ấy , con đường chứng kiến sự trưởng thành của 2 đứa trẻ , 2 thằng bạn thân , 2 người anh em suốt hơn chục năm . Và chính con đường đó cũng chứng kiến cái khoảnh khắc làm thay đổi cả cuộc đời của 2 thằng thiếu niên , không phải bạn bè , không phải người thân .

This topic was modified 7 tháng ago by Truyện Tâm Linh

Quote
Truyện Tâm Linh
(@truyentamlinh)
Member Admin
Joined: 10 tháng ago
Bài viết: 53
09/01/2019 6:41 sáng  

Phần 2 - Mãi là Anh em

Nó bệnh 2 ngày nay , chán quá , chiều qua thăm nó xem nó như thế nào , hôm bữa giờ rằm lớn , nhà bán đồ chay mà chạy ra chạy vào muốn đứt hơi , phải chi có nó phụ 1 một tay như mọi khi thì đỡ biết mấy . Bữa giờ không gặp toàn nói chuyện qua điện thoại , nó chả nói gì nhiều , cái thằng tính tình ú ớ như con gà mờ ấy , bệnh cũng chả biết mình bị bệnh gì , đi khám bác sĩ bảo chỉ bị sốt và suy nhược , thế mà nói chuyện trong điện thoại cứ như là sắp chết không bằng .
-"Dạ bác ơi , cháu Thắng đây , cháu sang thăm Bảo " vừa đến trước cửa nhà nó là tao gọi to ngay .
Mẹ nó xuống mở cửa , vừa nhìn thấy cô ấy tao có chút bất ngờ :
-" cháu chào cô , cháu nghe Bảo bị bệnh , 2 ngày qua vào ngày rằm nên cháu bận không qua thăm được.... mà sao trông cô tiều tụy quá vậy , vậy là cô bệnh hay nó bệnh ???"
Mẹ bảo ngó ngả ngó nghiêng xung quanh , vẻ mặt căng thẳng :
-"cháu vào nhanh đi "
Tao bước vào nhà .... không ổn , có cái gì đó thật sự không ổn , bố nó ngồi 1 góc ; mệt mỏi ; hút thuốc ; tao chưa bao giờ thấy chú ấy hút thuốc , nó kể từ khi sinh nó là bố nó bỏ thuốc lá . Có chuyện gì ??? nếu chỉ là cảm sốt thông thường , sao kì vậy , mà bệnh nặng thì phải nhập viện ??? Không suy nghĩ thêm được nữa :
-" có chuyện gì vậy cô chú , thằng Bảo nó sao vậy ạ"
-" cháu lên gặp nó rồi hỏi luôn giùm cô chú , 2 ngày rồi nó không ăn không đi ra khỏi phòng , cô chú vào phòng nó thì được nhưng bảo nó bước ra khỏi phòng nó nhất định không đi , 2 hôm rồi nó không ngủ , cô chú cũng phải thức canh nó , gọi bác sĩ đến nhà khám thì chỉ bảo là cảm sốt thông thường , con với cái tới cái tuổi chứng rồi muốn làm gì làm hay sao ấy " Mẹ bảo kể với giọng đầy mệt mỏi .
-" Dạ , 2 bác để cháu xem sao , thằng này kì vậy "
Đứng trước của phòng nó, lạnh sóng lưng , tao nghe người ta nói nhiều về cái cảm giác này , mà chỉ nghe thôi , vì từ nhỏ đến giờ tao chưa biết sợ là gì , nhưng khi đứng trước cửa phòng nó ... tao sợ ???
-" Bảo , tao Thắng nè , mày ......" tao chưa kịp dứt câu , nó mở cửa phòng 1 cách đột ngột . Nó đứng trước mặt tao , mắt mở to , cặp mắt nó thâm quần , trông nó tiều tụy , như ... thằng nghiện . dáng vẻ hốt hoảng và cách nó nhìn tao , tao không biết phải diễn tả sao nữa
-" mày tới đây làm gì Thắng ? tao bảo mày không cần tới thăm tao , trời ơi là trời Thắng ơi , mày ... mày về nhanh đi". Nó nói như sắp khóc
-" Ê ku , anh em bị bệnh tao tới thăm mày thì sai chỗ nào , gì kì vậy , ý mày là gì đây ?" Tao nói gắt .Má nó đứng kế bên , trân trân nhìn tao và nó , cả má nó cũng bất ngờ với hành động vừa rồi của nó .
Nó nhìn má nó , rồi quay sang nhìn tao , vẫn là gương mặt hốt hoảng , nó kéo tao vào phòng rồi đóng cửa lại . Phòng nó như 1 cái chuồng lợn, quần áo , sách vở ... bừa bộn kinh khủng . Mùi .. tao nhìn sang góc đầu giường của nó , một bãi nôn ???
-" mày sao vậy , Bảo , có cái gì mày nói tao nghe , sao mày nói chỉ là cảm sốt thông thường , cái gì đây ????"
Nó nhìn tao rồi ra dấu im lặng :
-" mày nói nhỏ thôi Thắng à , tụi nó đang ở gần đây , tụi nó tìm tao với mày đó Thắng , tụi nó muốn xử tao với mày Thắng à " Nó cố nói thật nhỏ , nhưng nó không kìm được nước mắt , Nó khóc , vẻ mặt của nó trông tuyệt vọng , hơn 10 năm qua , chưa bao giờ tao thấy và cũng chưa bao giờ tao tưởng tượng được là nó sẽ rơi vào trạng thái như thế này .
-" Đám nào, tụi nào ăn hiếp mày hay sao , mà mày chơi với tao từ nhỏ , trong khu này ai mà không biết tao với mày lành tính , có gây chuyện hay mất dạy với ai đâu , mày bình tĩnh kể tao nghe , là thằng nào "
-" không Thắng ơi , không phải là người đâu Thắng ơi , tụi nó sẽ giết tao với mày đó Thắng , mày chạy đi , mày chạy đi Thắng "
BỐP !!! tao vả thẳng vào mặt nó thật mạnh , tao cũng khóc :
-" cái gì vậy Bảo , mày bình tĩnh lại coi , tao ở đây để giúp mày , có tao ở đây , ai đụng đến mày tao sẽ giết thằng đó , nhưng mày phải kể cho tao là chuyện gì "
Không gian bỗng trở nên im lặng , tiếng khóc nấc của mẹ nó ở bên ngoài , nãy giờ bác ấy vẫn im lặng theo dõi . Nó cúi gầm mặt xuống , nhưng có vẻ bình tĩnh hơn , nó lấy một hơi thật sâu rồi nói :
-" 4 ngày nữa tao với mày ... sẽ chết ".

HẾT PHẦN 2
Xin lỗi mọi người , vì phần 1 mình viết ngày 27 mà đến chiều 28 mới đươc duyệt nên phần này trễ hơn so với dự kiến . Mong mọi người thông cảm , những phần sau mình sẽ up vào khoảng 2 dến 4h sáng của ngày hôm sau khi phần trước được duyệt , cảm ơn mọi ng đã ủng hộ

This post was modified 7 tháng ago by Truyện Tâm Linh

ReplyQuote
Truyện Tâm Linh
(@truyentamlinh)
Member Admin
Joined: 10 tháng ago
Bài viết: 53
09/01/2019 6:41 sáng  

Phần 3 - Mãi là Anh em

Tao im lặng , tao cố suy nghĩ thật kĩ , tao cố gắng tìm mọi cách để hiểu và tin điều nó vừa nói với tao , lúc này phản bác hay tranh luận là điều không nên vì nó đang rất hoảng loạn , nhưng tao không tìm ra được cái lý do gì thật hợp lí cho câu chuyện của nó :
-" Tao tin mày , vậy nên... mày phải kể thật rõ , thật kĩ cho tao cái chuyện này , vì nó mà mày trở nên như vậy và theo như mày nói là tao cũng sẽ ... chết , đúng không ? nên tao cũng cần được biết rõ "
Nó nhìn tao 1 hồi , nó nhìn được sự nghi ngờ từ tao , nó biết tao không tin nó .
-" mày có nghĩ là tao bị điên không Thắng ?" nó thều thào , giọng nó lúc này thật sự rất mệt mỏi
-" tao không , tao biết là có chuyện không hay , nhưng bản thân tao chưa nhìn thấy thứ mày thấy , chưa nghe được thứ mày nghe , nên tao không biết giúp mày như thế nào " tao bối rối !
Nó ngồi thừ xuống sàn nhà , suy ngẫm 1 hồi lâu rồi bắt đầu kể:
-" lần gần nhất mà tao tỉnh dậy sau giấc ngủ là 3 ngày trước, tao đang ngủ thì nghe chó sủa , sủa to lắm mày à. tao lơ mơ tỉnh dậy thì lại không nghe gì hết , vừa chợp mắt tiếp thì tiếng chó sủa lại vang lên , mở mắt thì lại im lìm , cảm giác rất khó chịu , tao lóng ngóng nhìn ra ban công , xung quanh yên tĩnh lắm , nhà tao không nuôi chó , xung quanh cũng ít nhà nuôi, tao không hiểu nó là tiếng chó ở đâu mà lại kì lạ như vậy , cảm giác như âm thanh đó phát ra trong sân nhà tao ấy . Tao xuống nhà để xem sao thì ..." nói đến đấy nó bật khóc .
-" bình tĩnh , tao vẫn đang nghe Bảo à ...rồi sao ? con chó đó ở trong sân nhà mày à ?"
-" Không phải chó mày à , tiếng sủa đó là của ... 1 con người"
-" con người ... làm sao mà có thể " tao kinh ngạc , nó không nói dối , vẻ mặt và trạng thái tâm lý của nó bây giờ khiến tao phải tin , và càng muốn nghe tiếp " mày .. kể tiếp đi "
-" tao đi xuống phòng khách , mắt nhìn ra sân , tao cố tìm xem là cái tiếng chó sủa đó phát ra từ đâu , và con chó đó có ở trong vườn hay không nhưng không thấy gì , tao quay lưng định bụng lên phòng ngủ tiếp thì tiếng chó ấy lại vang lên ; to , rõ , cứ như là ngay sau lưng tao . Tao lạnh người , tao thấy hối hận khi đã bước ra khỏi phòng để tìm cái thứ âm thanh khốn nạn đó , tao muốn nhấc chân bước tiếp lên phòng , tao muốn mặc kệ con chó đó , có hay không có nó ở đó tao cũng không muốn quay lại nhìn ..... Nhưng không , có người kêu tao, cái giọng phụ nữ thì thào , the thé , giống như một con két:" Ê.. Ê .. TAO THẤY MÀY RỒI !!!" tao quay lại , tao biết là không nên nhưng tao đã ngoái lại nhìn "
-" mày... nhìn thấy cái gì " tao toát mồ hôi , tao hiểu cảm giác của nó , vì khi đứng trước cửa phòng của nó , tao đã có cái cảm giác căng thẳng này .
-" tao thấy một mụ già , mặt rất trắng... trắng bệt như đánh phấn , mắt vàng hoe to và sáng , mũi mụ dài và quắp lại như con két ,mụ đứng nhìn tao và cười , mụ cười như tượng mày à , nụ cười không 1 chút biến sắc , không 1 chút thân thiện , nụ cười của sự thỏa mãn vì mụ biết tao đang nhìn thấy mụ , mụ muốn điều đó ... mụ vẫy tay chào tao , trên bàn tay mụ cầm một thứ gì đó giống như một con dao ấy , tay kia của mụ cầm một đoạn xích , dưới đoạn xích đó .... là 1 thằng bé , một thằng bé ... một thằng bé 5 , 6 tuổi đang bò lỏm chỏm dưới đất , không mắt , không mũi , không lỗ tai , không tóc ... da nó như bị bỏng , lở loét , tao chưa bao giờ chứng kiến cái cảnh tượng kinh dị như thế , tao muốn nôn tại chỗ , lúc đó tao chỉ muốn chết nhưng không được , tim tao đập mạnh , nhói ngực , tao không thở được , thằng bé bị xích thì cứ sủa , vừa sủa nó lại vừa cười , giọng cười đó không phải là của 1 đứa trẻ ...."
Tao không kìm được nước mắt , tao cuối xuống bám chặt vào vai nó :
-" tao tin mày , tao tin mày . mày đừng sợ người anh em , tao sẽ bảo vệ mày "
-" không được đâu Thắng , mụ sẽ giết mày , mụ không tiếp cận được mày , mụ dùng tao để nhử mày đó Thắng , mục tiêu của mụ là mày ... mày chạy đi Thắng , chạy xa khỏi tao đi , tao xin mày đó , tao lạy mày Thắng ơi"
Lúc này tao cũng rất hoảng loạn , người anh em mà tao trân quý vừa trải qua cái chuyện gì thế này ? tao phải làm sao ? tại sao lại tìm tao ? tại sao lại muốn hại nó ?
-" Sao mày biết mụ muốn tìm tao , sao mày biết chuyện đó ??"
-" Tại vì......"
Tiếng xô cửa vang lên , Bố Bảo xong vào tát một cái thật mạnh vào mặt Bảo :
-"con với cái ,thả mày ra 1 tí cho mày thoải mái , mày chơi game coi phim nhiều quá rồi giờ mày sảng à , đi vào bệnh viện mau , mày có chất kích thích trong người là tao cho mày đi trường luôn , thằng khốn nạn" Chú ấy xốc mạnh Bảo dậy , muốn lôi Bảo ra ngoài
-"Đừng bố , con không ra khỏi phòng được bố ơi , Thắng ơi , mày cứu tao , tao không thể ra khỏi phòng" Nó la hét , ánh mắt sợ hãi , van xin , nhìn về phía tao.
Tao vùng dậy , giữ nó lại :" chú ơi có gì từ từ nói , bình tĩnh lại" mẹ nó đứng ôm mặt khóc . chú chỉ vào mặt tao và nói :" con tao , tao dạy con mày không có quyền xen vào , tao cho nó chơi với mày để giờ nó ra thế này đây".
Tao im lặng , đứng nhìn chú ấy lôi Bảo đi một cách bất lực , vừa đẩy Bảo ra khỏi phòng . Bỗng điện tắt , mọi thứ tối tăm , không thấy được gì , chỉ nghe tiếng bố Bảo gọi " Bảo , Bảo ơi " không gian bắt đầu yên ắng dần , tao hồi hộp lắng nghe xung quanh
-"Hé hé hé ... xong 1 thằng " Tiếng nói của 1 người đàn bà the thé van lên , đập tan cái khoảnh khắc yên tĩnh đó, đèn điện bỗng sáng lên trở lại
-"Bảo , thằng Bảo đâu " tao nhìn bố mẹ Bảo , cả 3 người ngỡ ngàng nhìn nhau , nhưng khoang , có điều gì đó không hay , cả 3 người nhìn vào phòng Bảo , phía ban công , Bảo đứng trên thành lan can nhìn về của tao và bố mẹ nó :
-" Bảo , mày làm gì vậy , cẩn thận ...."
Nó đứng yên trên hàng lan can , mắt đảo xung quanh , rồi nhìn trân trân về phía tao nở một nụ cười , nụ cười ma mị , lạnh lùng , nụ cười thỏa mãn vì nó đã để tao thấy được nó . nó chỉ tay về phía tao rồi thét lớn :
-"TAO THẤY MÀY RỒI"
Nó lao xuống dưới trước sự chứng kiến của tao và bố mẹ nó , khoảng cách là qua xa để kịp phản ứng . Cái khoảnh khắc đó chính là cái khoảnh khắc sẽ ám ảnh tao suốt cả cuộc đời này

This post was modified 7 tháng ago by Truyện Tâm Linh

ReplyQuote
Truyện Tâm Linh
(@truyentamlinh)
Member Admin
Joined: 10 tháng ago
Bài viết: 53
09/01/2019 6:41 sáng  

Phần 4 - Mãi là Anh em

-" Bác sĩ , bác sĩ ơi ... con tôi sao rồi "
Mẹ bảo chạy đến vị bác sĩ vừa bước ra từ phòng phẫu thuật
-" Đa chấn thương ... thương tổn của cháu nó rất phức tạp , chúng tôi sẽ cố gắng hết sức" vị bác sĩ cất lời , giọng điệu và dáng vẻ rất căng thẳng
-" Thế cháu nó có dùng thuốc kích thích không ạ ?" bố của Bảo hỏi gượng
-" không , cháu nó âm tính với ma túy và chất kích thích , việc như thế này tôi nghĩ anh chị nên xem lại cháu có vấn đề gì về thần kinh hay tâm lý gì không , thôi tôi sẽ chuẩn bị phẫu thuật cho cháu nó ngay "
-" dạ bác sĩ ráng giúp giùm cháu nó , cảm ơn bác sĩ "
Mẹ Bảo ngồi thừ xuống ghế, cô ôm mặt khóc rất nhiều , Bảo có chuyện gì tao nghĩ chắc cô sẽ suy sụp lắm , bố bảo vẫn trầm ngâm . Chuyện vừa xảy ra đối với tao cứ như một cơn ác mộng , cơn ác mộng kinh khủng nhất mà tao từng gặp . Nhưng không , nếu nó chỉ lá ác mộng thôi thì tốt biết mấy ... Tao rất muốn an ủi hai bác .... nhưng nói gì đây ??? Chính tao cũng đang buồn lắm , hình ảnh lúc nó nhảy từ ban công xuống luôn hiện lên trong tâm trí tao , từ lúc đưa nó đi bệnh viện cùng 2 bác cho đến giờ cũng đã hơn 5 tiếng nhưng tao không nói được gì cả , tao chỉ biết im lặng và khóc , không phải vì sợ hãi , tao có cảm giác bức xúc , ức chế , tột cùng. Nó là gì ??? cái thứ ấy là gì ? tại sao nó muốn hại tao ? tại sao nó không trực tiếp ra tay với tao mà lại tìm đến Bảo ? " TAO THẤY MÀY RỒI " tại sao Bảo lại nói như thế với tao trước khi ..... hàng trăm câu hỏi đổ dồn vào tâm trí tao , tao lại không kìm được nước mắt .
-" Cháu mệt rồi , để chú đưa cháu về " Bố Bảo cất tiếng
-" không đâu ạ , cháu sẽ ở lại đây , cháu có gọi điện cho mẹ cháu rồi , mẹ cháu bảo cứ ở lại bệnh viện xem như thế nào , mai mẹ sẽ lên đón cháu "
-" chú .. chú xin lỗi .. lúc nãy chú hiểu sai cháu "
-" không chú ạ , cháu không nghĩ gì đâu , thật ra lúc đó cháu cũng rất hoảng loạn ... vấn đề mà Bảo đã kể cho cháu chắc chú cũng đã nghe .... chú tin Bảo chứ "
-" Chú cũng không biết nữa , nãy giờ chú cũng suy nghĩ rất nhiều nhưng thật sự .. chú nghĩ không ra " bố Bảo lại trầm ngâm , mẹ Bảo lúc này mới cất lời :
-" anh à !!! có khi nào con mình bị bà ấy bắt đi không anh "
-" em thôi đi !!! đó chỉ là chuyện bịa để hù con nít . làm sao mà có thật được, nói linh tinh " bố bảo Bảo gắt giọng
-" anh không nghe con nó nói gì sao , nó tả cái thứ đó giống y chang , từ bé đến lớn mình có bao giờ kể cho nó biết chuyện này đâu ??? "
-" mình không kể nhưng người khác kể không được à , cô chỉ giỏi ăn nói linh tinh , cũng vì cô để nó lêu lổng tối ngày ngoài đường riết rồi thành ra không biết trời trăng mây gió đâu mà lần " bố Bảo đứng dậy , vẻ mặt bực bội bỏ đi ra ngoài .
-"cô ơi !!! bà ấy .. bà ấy mà cô nói tới là ai vậy"
-" không có gì đâu cháu , tại cô rối quá nên nghĩ lung tung thôi "
-" cô kể cho cháu nghe đi , với lại nãy giờ căng thẳng quá , có chuyện để nói cháu nghĩ sẽ đỡ hơn đó cô "
Mẹ Bảo im lặng , cô nhìn vào cánh cửa phòng phẫu thuật 1 hồi rồi cuối mặt xuống đất , cô bắt đầu kể :
-" ông ngoại Bảo kể với cô là ngày xưa , vào thời chống Mỹ , huyện mình nghèo lắm , vì là cứ điểm của quân cách mạng nên Mỹ cho ném bom liên tục , rất nhiều người chết , ông ngoại của Bảo cũng tham gia cách mạng , thời ấy trai tráng trong huyện đều đi lính nên đa số người dân chỉ còn lại phụ nữ , trẻ em và người già ... trong huyện có 1 ngôi nhà nằm ngay mép rừng dầu , đó là ngôi nhà của bà Trâm . Bà Trâm là 1 góa phụ , chồng bà đi kháng chiến và tử trận , ngày nhận được tin chồng bà mất , bà đã khóc rất nhiều , đến nỗi mù cả đôi mắt . Vì hai vợ chồng không có con nên bà chỉ sống côi cút với 1 con chó .Người dân trong huyện thấy thương , người thì cho khoai , người thì cho nước , chỉ mong an ủi người phụ nữ khốn khổ đó và giúp bà sống qua ngày . Nhưng trớ trêu thay , một hôm , Mỹ cho ném bom vào khu rừng dầu , tàn phá hết một nửa khu rừng , trong đó có ngôi nhà của bà , sau khi kết thúc đợt ném bom , người dân trong huyện chạy đến nhà bà để xem tình hình thì bà vẫn còn sống , nhưng vụ ném bom khiến cho cây dầu to thật to đổ xuống đè sập ngôi nhà của bà, trong đống đổ nát , bà rên la trong đau đớn :" cứu tôi với ...làm ơn cứu tôi ... đau quá !!!" những người có mặt ở đó hợp sức để nâng cây dầu lên nhưng không được , thời điểm đó ai cũng ốm yếu , lại là thân phụ nữ, công cụ thì thô sơ , mọi người đã làm hết khả năng , bà cũng hiểu điều đó , bà im lặng không nói gì , chấp nhận cái chết . rồi bà trút hơi thở cuối cùng. nhìn thấy cảnh tượng đó không ai là không đau lòng nhưng biết làm sao được , thời chiến mà !!. Tối hôm đó , mọi người tập trung lại . Chị bí thư huyện đưa ra ý kiên cử 3 người tự nguyện đến nhà bà Trâm để canh chừng thi thể của bà , vì mai đơn vị đóng quân gần nhất sẽ cử 1 tiểu đội xuống để hỗ trợ an tán cho những người đã mất. có vài chị tình nguyện đi vì thương bà quá , sợ thú rừng sẽ phá hoại thi thể bà . Nhưng sáng hôm sau , khi cả tiểu đội cùng với đoàn người trong huyện đi đến nơi thì ... một cảnh tượng kinh hoàng " mẹ Bảo chợt ngưng lại , cô nhìn tao , ánh nhìn khiến tao hồi hộp .
-" cảnh tượng gì vậy cô "
-" thôi ! cô không kể nữa đâu , ghê lắm , với lại đang căng thẳng thế này mà còn kể chuyện như vậy thì càng lo sợ hơn "
-" cô đang kể thế mà ngưng là kì lắm cô , thà cô đừng kể chứ cô kể đến khúc cao trào mà lại bỏ ngang như thế kì lắm" tôi nói với giọng nài nỉ
Cô thở dài rồi kể tiếp :
-" họ thấy .... xác của hai trong ba cô gái tình nguyện ... nằm trước ngôi nhà của bà trâm ... không có cái xác nào là nguyên vẹn ... chỗ thì mất thịt , chỗ thì mất tay , chân ... trông rất kinh tởm , trong chiến tranh , việc nhìn thấy cái chết là điều bình thường , nhưng 2 cô gái này chết rất đáng thương và thê thảm ... trông họ giống như .... bị cắn xé vậy. Nhìn xung quanh .. không thấy cô gái còn lại và thi thể của bà Trâm ở đâu , mọi người vội vã lên kế hoạch tìm kiếm . Cuộc tìm kiếm kéo dài đến tận khuya , mọi người vô cùng mệt mỏi và tuyệt vọng . Anh tiểu đội trưởng tiến sâu vào khu rừng, anh thấy thấp thoáng bóng dáng của 1 bà già , bà đang ngồi chòm hõm dưới đất , lúi cúi làm gì đó , anh cất tiếng gọi :" bà ơi , bà đang làm gì vậy , cháu là bộ đội đây ??" anh vừa nói vừa tiến lại gần , chiếc đèn dầu không đủ sáng để anh nhìn rõ được bà ,
anh tiến lại gần bà hơn và lúc này anh nhìn rõ được , nhưng ... có một thi thể của một cô gái nằm kế bên . bà ấy thì vẫn lúi cúi làm gì đó , không chính xác hơn là ... đang ăn gì đó. cảm giác chuyện chẳng lành , anh rút súng ra chỉ vào hướng người đàn bà :" dừng tay lại , bà đang làm gì , cô gái này là sao , thi thể bà Trâm đâu?" anh chiến sĩ toát mồ hôi hột , anh quan sát thật kĩ cái cảnh tượng kinh dị trước mắt anh , bà ấy... đang ăn ...thi thể của cô gái ấy.. lúc này người anh mềm nhũng , anh không đứng vững được trước cảnh tượng kinh dị này. Bà ấy bỗng nhiên bất động , đứng thót dậy thật nhanh ,rồi từ từ nhìn về phía anh chiến sĩ ,đôi mắt vàng hoe, to và sáng ... bà nở một nụ cười , nụ cười đơ như tượng , không 1 chút biến sắc , 1 nụ cười ma mị ...nụ cười của sự thỏa mãn vì anh đã nhìn thấy bà " TAO LÀ TRÂM ĐÂY" giọng nói chậm nhưng the thé , giống như một con két vậy, bà đưa tay lên chỉ thẳng vào mặt anh rồi thét lớn :"TAO THẤY MÀY RỒI".... anh ngất xỉu , mọi người tìm thấy anh và xác cô gái ở gần đó , anh mê man , sốt li bì , không nói chuyện , không ăn , chỉ uống nước , nôn mửa liên tục suốt 6 ngày , đến ngày thứ 7 anh gọi tất cả anh em trong tiểu đội của mình tới rồi kể toàn bộ sự việc , sau đó anh trút hơi thở cuối cùng ""
-" Cô không thấy nhân vật đó nó khá giống những gì Bảo đã kể cho con nghe à"
-" Cô biết , cô cũng hết hồn khi nghe nó nói ra câu chuyện đó , thời buổi bây giờ chả mấy ai tin ma quỷ cả , mấy cái chuyện như vậy ít được nhắc đến , cô không biết ai rãnh rỗi lại đi kể linh tinh cho nó nghe mấy cái chuyện này để đầu óc nó ám ảnh "
-" cô không tin Bảo sao ???"
-" cô cũng không biết nói sao , giống như chú , cô cũng không nghĩ ra được gì cả "
-" Cháu tin Bảo , phải tận mắt thấy một cái gì đó mới khiến nó khủng hoảng như vậy , nghe không là chưa đủ "
-" Thắng nè , con nghe cô nói , cô không tin có ma quỷ gì trên đời hết , nhưng cô tin tưởng con trai cô , và nếu nhưng gì nó nói là thật , thì chính con cũng đang gặp nạn đó , con phải cẩn thận "
Đúng rồi , tao chỉ còn 3 ngày nữa , tao ngước lên nhìn đồng hồ 00:17 , một ngày mới bắt đầu , lòng tao nặng trĩu , hỗn độn .... tao sắp phải chết sao ???
-" Cô biết không , nếu 3 ngày nữa cái thứ đó không đến tìm con , con sẽ truy lùng nó , con sẽ bắt nó phải trả giá vì những gì nó đã làm với Bảo , cô yên tâm , con sẽ giúp Bảo . Trên đời này , không ai được đụng đến anh em của con"
Mẹ bảo im lặng nhìn tao , vẻ mặt vô cùng ngạc nhiên .Tao .... tao cũng ngạc nhiên , cái điều mà tao vừa nói ra , không , tao chưa bao giờ nghĩ mình sẽ nói ra điều đó , và tao cũng không muốn nói ra điều đó ,nhưng rõ ràng nó đã xuất phát từ miệng tao . cảm giác sợ hãi , hoảng loạn của tao không còn , tao có cảm giác bình thản đến lạ lùng khi nói câu ra nói vừa rồi , tao tự hỏi :không lẽ sau những việc vừa mới xảy ra , tao bị tâm thần luôn rồi ???

This post was modified 7 tháng ago by Truyện Tâm Linh

ReplyQuote
Truyện Tâm Linh
(@truyentamlinh)
Member Admin
Joined: 10 tháng ago
Bài viết: 53
09/01/2019 6:42 sáng  

Phần 5 - Mãi là Anh em

Đã hơn 2h sáng , vẫn chưa có kết quả gì về cuộc phẫu thuật . mẹ Bảo vì quá mệt mỏi nên đã ngủ thiếp đi , tội nghiệp cô , cô đã khóc rất nhiều , cầu trời mọi thứ sẽ ổn , bố Bảo thì vẫn ngồi đấy , trầm ngâm suy nghĩ .
-" Chào anh chị " . Tao giật mình vì giọng nói của một ai đó đột nhiên cất lên , mẹ Bảo cũng tỉnh giấc .... Là bố , bố và mẹ tao đã đến , bố tao đi công tác cũng gần 2 tuần nay , chắc vừa về và nghe mẹ báo tin nên cùng mẹ đến đây luôn .
-" Dạ , bố mới về à " tao đứng dậy với vẻ mệt mỏi , bố nhìn tao 1 lúc rồi hướng về phía bố mẹ Bảo
-" Em vừa đi công tác về là nghe bà xã báo tin dữ , nên vội chạy đến đây xem thế nào ... cháu nó sao rồi anh chị "
-" Cảm ơn cô chú , muộn thế này còn làm phiền gia đính cô chú như vậy " Bố Bảo lên tiếng:"bác sĩ đang phẫu thuật , cũng chưa biết thế nào nữa , anh chị lo quá"
-" Anh chị hãy vững tin lên , cháu nó là người rất mạnh mẽ , chắc chắn sẽ vượt qua được chuyện này " vừa nói dứt câu , bố lại nhìn sang phía tao:"con ổn chứ , bố nói chuyện với con 1 chút được không?"
Tao đi theo bố xuống căn tin của bệnh viện , mẹ thì ở lại để trò chuyện và động viên 2 bác
-" Chuyện là thế nào vậy , con kể rõ cho bố xem"
-" Con đã kể cho mẹ rồi mà , mẹ không nói lại với bố sao"
-" Mẹ nói là Bảo sơ ý rơi từ ban công xuống , nhưng bố lại không nghĩ như vậy , Bảo tính tình cẩn thận , với lại lúc đó con cũng có mặt , việc nó rơi xuống ban công không thể nào là sơ ý"
-" Bố à , không phải vì bố là công an mà cứ việc gì bố cũng nghi ngờ được, con đã nói là do Bảo sơ ý , không lẽ bố nghĩ là con hại Bảo"
-" Bố không có ý đó , nhưng bố lo không chỉ là lo cho Bảo , linh cảm người cha mách bảo với bố rằng có chuyện gì đó không hay với con , bố chỉ muốn biết vì bố rất lo cho con"
Tao im lặng , Trong lòng tao bây giờ rất bối rối , bố tao là 1 cảnh sát , kể những việc này với bố chả khác nào chọc điên ông ấy lên , ông ấy sẽ mở 1 cuộc điều tra và khi biết Bảo tự nhảy xuống ban công , ông ấy sẽ nghĩ đầu óc Bảo có vấn đề và sẽ cấm tao làm bạn với câu ấy . Nhưng lúc này tao cũng cần 1 người giúp đỡ và chia sẽ , bố với tao từ nhỏ rất ít gần , bố liên tục đi đánh chuyên án , công tác thường xuyên , 2 người cũng ít khi tâm sự gì với nhau , mặc dù vậy bố rất thương tao , thường tao muốn gì là bố sẽ chiều ngay , nên tao cũng thấy khá an ủi , tao hiểu bố là 1 cảnh sát tốt , nhưng khi nghe con mình nói ra những điều đó , bố sẽ tin chứ
-"Bố sẽ tin con chứ , những điều con sắp nói có thể sẽ là rất vô lý đó"
-"Con nói đi , bố sẽ cố gắng giúp con và bạn con"
Tao bắt đầu kể , kể tất cả mọi chuyện cho bố , bố chăm chú lắng nghe , có những đoạn bố hỏi đi hỏi lại đến 2 ,3 lần . Sau khi kể xong câu chuyện , tao im lặng nhìn bố , còn bố thì lại trầm tư suy nghĩ
-"Con tin Bảo à "
-"Dạ đúng , con với nó chơi với nhau từ nhỏ , bố cũng biết tính nó , dạo gần đấy cũng không có vấn đề gì khiến nó phải quẩn trí đến mức phải tự tử , với lại chuyện nó kể cho con cũng trùng khớp với 1 câu chuyện"
-"chuyện bà Trâm đúng không ?"
-" Bố cũng biết về chuyện đó à "
-"Hồi lúc bố còn nhỏ , cũng được nghe kể rất nhiều , thuở đó , bà ấy giống như là 1 truyền thuyết ở huyện mình vậy , sau này thời buổi văn minh , không ai tin chuyện ma quỷ nữa , nên dần người ta cũng quên luôn câu chuyện về bà ấy , cũng gần 20 năm rồi bố mới nghe có người nhắc đến câu chuyện này"
-"Vậy giờ phải làm sao đây bố , bố sẽ báo cáo chuyện này cho bên phía công an huyện phải không ?"
Bố im lặng suy nghĩ một lúc rồi nói
-"Nếu bình thường thì bố sẽ làm như vậy . phải trình báo lên địa phương trước rồi người ta mới chuyển hồ sơ về đơn vị thích hợp để điều tra vụ án .. Nhưng vì bố tin con nên bố sẽ nhờ 1 vài người bạn của bố lo vụ này"
-" Là ai vậy bố ?"
-" Con sẽ được gặp họ thôi , giờ bố nói con cũng không biết được , mà giờ cũng muộn rồi , mẹ sẽ đưa con về nghỉ ngơi , nếu cảm thấy mệt quá thì mai nghỉ học 1 bữa cũng được"
-" Con không sao , con muốn ở lại để biết Bảo có ổn hay không"
-" Con cứ về đi , bố sẽ ở lại với gia đình Bảo , sau khi có tin gì bố sẽ gọi về cho con ngay, hãy nghe lời bố"
-" Nhưng bố ơi ... chuyện Bảo nói ... con chỉ còn 3 ngày"
Bố nhìn tao 1 lúc rồi nở nụ cười
-" Bố chắc chắn là sẽ không có chuyện gì xảy ra với con , con là con của bố và bố luôn tin tưởng ở con , hãy an tâm nghỉ ngơi rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi con à "

Nghe lời bố tao về cùng với mẹ , bước vào phòng , cảm giác mệt mỏi bắt tao phải ngã xuống giường , đôi mắt nặng trĩu , tao chìm vào giấc ngủ thật nhanh , khó hiểu quá , sau những chuyện như vậy , tao vẫn có thể bình thản mà ngủ được sao , người anh em thân thiết của tao đang trong cơn thập tử nhất sinh . Lại có kẻ muốn giết tao sau ba ngày nữa . Sao tao vẩn có thể an tâm mà ngủ ngon được nhỉ .
- "Gâu ..gâu... gruuuuu"
Tiếng ồn gì thế này , giờ này mà chó ở đâu sủa to vậy , khó chịu quá ... Tao lơ mơ tỉnh giấc , mắt nhắm mắt mở nhìn lên đồng hồ , mới hơn 4h sáng , xung quanh tao vẫn im ắng . chắc là vừa nằm mơ , tao tiếp tục ngủ
-" gâu ... gâu ... gâu ... gruuuuuu ....... à hé hé hé "
Tao mở to mắt ra ! không , không phải mơ , rõ ràng là tiếng chó sủa và theo sau đó là tiếng cười... Tao lạnh người , cảm giác rợn người kèm theo sự hồi hộp . Mắt tao đảo liên tục , tao muốn ngồi dậy kiểm tra xem nhưng lại không dám , tao sợ sẽ gặp thứ mà Bảo đã gặp , tao nhắm mắt lại và cầu trời rằng đây chỉ là 1 giấc mơ . " Kịch.... Kịch... Kịch" . Có cái gì đang bò trên sàn nhà , tao nghe âm thanh này mỗi lúc một gần giường tao , tao liếc mắt xuống chân mình , hồi hộp quan sát, tim tao lúc này đập thật nhanh , người tao lanh buốt , nổi hết cả da gà , tao linh cảm có cái gì đó đang bò lên giường mình. tao im lặng chờ đợi .... Bỗng tao nhìn thấy có cái gì đó màu đỏ đỏ , giống như 2 bàn tay đặt lên mép giường , nó từ từ chồm dậy , một thứ gì đó đang nhô lên từ giữa hai bàn tay . Trời ơi , đó là 1 cái đầu , 1 cái đầu đang nhìn về phía tao , 1 cái đầu không có tóc , không có mắt , không có mũi , đỏ lòm , lở loét . Nó từ từ trườn lên giường ... tiến gần đến chỗ tao , trên miệng nó ... ngậm 1 con dao , sáng lóe , nó gầm gừ , chậm rãi bò đến nơi mà tao đang nằm , tao có thể nhìn rõ được nó , hình hài của một đứa trẻ khoảng 5-6 tuổi , toàn thân nó như bị bỏng rất nặng , mùi hôi thối bốc lên kinh khủng . Lúc này tao muốn la lên , tao không chịu được nữa , tao muốn la lên thật to để gọi mẹ tao , nhưng không được , miệng tao không thể nào mở ra nổi , toàn thân tao cứng đơ , tao không cử động được bất cứ bộ phận nào trên cơ thể mình , tao chỉ biết nằm một chỗ quan sát sinh vật kinh dị đó bò từ từ lại chỗ tao , chỉ có 1 ý nghĩ hiện lên trong đầu tao lúc đó :"tao sắp chết !!! "
Nước mắt tao tuông ra , tao không muốn nhìn cảnh tượng này nữa nhưng không tài nào nhắm mắt được . Bảo ơi ! giờ tao đã hiểu mày nhìn thấy thứ gì rồi . Thằng bé dừng lại , nó bắt đầu đưa tay lên và lấy con dao ra từ miệng , nó nở 1 nụ cười rồi thu mình lại , lấy đà . Trong tích tắc , nó phóng thật nhanh về phía tao , nhắm mũi dao thẳng vào mặt tao . Tao đã nghĩ mình có 3 ngày nhưng không ngờ chuyện này lại xảy ra sớm như vậy . Vậy là hết : "Bố mẹ ơi , con xin lỗi , con vẫn chưa báo hiếu cho bố mẹ , con sắp phải chết . Bảo ơi , tao xin lỗi , tao không giúp được mày ... tao đi trước đây". Tao bất lực nhìn nó lao đến với con dao . Nhưng.....
HUỴCH !!! thằng bé bay vào vách tường ... Tao vừa làm gì vậy ... tao ... tao vẫn chưa cử động được cơ thể ... nhưng sao vừa rồi tao lại có thể phản xạ được như vậy ?? Chân tao vừa tự đạp thật mạnh vào mặt nó ,cú đạp mạnh đến nỗi khiến nó bay thẳng vào vách tường . Chuyện gì vừa xảy ra ? sao tao vẩn không điều khiển được cơ thể .. Nhưng sao kì lạ vậy ? Lúc này người tao nóng rang , tao có cảm giác cơ thể mình đang bắt đầu tự cử động , tao từ từ ngồi dậy , đặt chân xuống giường , chậm rãi tiến đến chỗ nó . Không ! Rõ ràng là nếu tao có thể cử động vào lúc này , tao sẽ chạy thật nhanh ra khỏi phòng và gọi mẹ thật to , nhưng tai sao cơ thể tao lại không nghe lời tao , tao chỉ có thể nhìn thấy nhưng không thể nói , không thể làm gì khác , chân tao vẫn tiếp tục tiến lại gần sinh vật kì dị đó . Nó nhìn tao , gầm gừ , bây giờ trong bộ dạng của nó có vẻ đề phòng , tay nó với lấy con dao bị rơi xuống sàn do cú đạp ban nãy , nó lui về 1 góc tường rồi thu mình lại , tiếp tục lấy đà , cơ thể của tao vẫn tiếp tục đi về phía nó :"sao kì vậy , gần thế này , nó mà lao vào là mình không tránh được mất " . Chợt tia sáng từ con dao lóe lên làm ngắt dòng suy nghĩ , nó lại lao đến , lần này trông nó rất hung hăng . Cánh tay tao lại bắt đầu chuyển động, khi mũi dao đã kề gần sát tim tao , bàn tay tao đã chụp trúng được cổ tay nó , tao xoay người vật mạnh nó xuồng sàn , cánh tay còn lại của tao vung lên , nắm chặt , tao cúi người xuống đấm 1 cú thật mạnh vào ngực nó , máu từ miệng nó tóe ra , sinh vật dó rên lên đau đớn :" Ứ , ứ ..ứ ". Con dao từ bàn tay nó rơi xuống . Nó đã đuối sức !
Lúc này trông nó thật đáng thương , hình thù vẫn rất kinh dị nhưng trông nó thật đáng thương , bàn tay tao bắt đầu nới lỏng , buông ra khỏi cổ tay nó , tao đứng dậy tiến về phía giường và ngồi xuống , quan sát nó , nó lòm khòm bò dậy , dáng vẻ rất mệt mỏi . Tao chưa bao giờ đánh nhau với ai nhưng tao có thể cảm nhận được , cú đấm vừa rồi của tao rất mạnh , đừng nói là 1 một thằng bé , nếu là 1 người to khỏe lãnh cú đó chắc cũng hộc ra máu . Cơ thể tao bây giờ không còn là của tao , tao chỉ có quyền theo dõi mọi thứ nhưng không thể làm gì khác , chuyện gì đang diển ra thế này ? Giống như tao đang mơ vậy !
-" Đáng kinh tởm , một đứa bé mà bọn mày cũng không tha . Mụ ấy bảo mày đến tìm tao thử lửa à ???"
Tao bắt đầu nói , là tao nói nhưng không phải tao nói >.<
-"Lẽ ra tao sẽ đánh tan tâm thức của mày ...Nhưng dẫu sao thì mày cũng chỉ là con một chó trung thành, bị mụ ấy lợi dụng , nên tao sẽ cho mày 1 con đường để siêu thoát , còn về phần mụ ấy , mày về chuyển lời lại cho tao ..."
Cơ thể tao đứng dậy , tiến lại chỗ thằng bé , tao chậm rãi ngồi xuống , nhìn thẳng vào mặt nó rồi nở nụ cười
-" Hãy nói với thứ súc sinh đó là không cần phải bày mưu tính kế để hại thằng Bảo và em trai tao đâu . Những gì mụ ấy gây ra cho thằng Bảo , và ý đồ làm hại em trai tao ... Tao sẽ tự tìm đến mụ ấy , tao sẽ bắt mụ ấy đền tội , tao sẽ dày vò tâm thức của mụ rồi nghiền nát nó ,tao sẽ đập cho mụ hồn siêu phách tán , mãi mãi không được siêu sinh. Tao sẽ khiến cho mụ phải hối hận vì mụ đã làm tổn thương thằng em yêu quý của tao "
Thằng bé hoảng loạn , nó đang sợ hãi tột độ . Tao đứng lên , đá con dao về phía nó
-" Biến đi !!!"
Nó với lấy con dao rồi vụt chạy , nó phóng ra ngoài cửa sổ ngồi từ từ tan vào màn đêm tĩnh mịch ....Trả lại cho căn phòng sự yên tĩnh. Cơ thể tao di chuyển về lại giường , nằm xuống rồi từ từ nhắm mặt lại , tao bắt đầu cảm thấy mệt mỏi . Tao chìm lại dần vào giấc ngủ :" Mơ ! Chắc chắn chuyện vừa rồi là một giấc mơ " .........

This post was modified 7 tháng ago by Truyện Tâm Linh

ReplyQuote
Truyện Tâm Linh
(@truyentamlinh)
Member Admin
Joined: 10 tháng ago
Bài viết: 53
09/01/2019 6:43 sáng  

Phần 6 - Mãi là Anh em

-" Thắng ơi !! Chú có nghe được anh không !"
-" ... Ai vậy , ai đang gọi tôi vậy , tôi đang ở đâu , sao tôi lại không thấy gì hết"
-" Chú đang ở trong VÙNG TÂM THỨC , là nơi mà tâm thức ngự trị trong cơ thể chú "
-" Vùng Tâm Thức ư ? Nó là gì ? Sao nó lại trong cơ thể tôi ? Giọng nói này là của ai vậy ?"
-" Tâm thức chính là linh hồn , nói cho chú dễ hiểu thì đây là nơi linh hồn tồn tại bên trong cơ thể của mỗi người , Chúng sanh ai cũng có Vùng Tâm Thức riêng , kể cả động vật "
-" Khó hiểu quá !! Còn anh là ai , sao anh lại có thể nói chuyện với tôi"
-" Hi hi ! Anh là anh trai mày "
-" Anh trai ??? Tôi ... làm gì có anh trai nào ?"
-" Hơ! Anh là anh sinh đôi của chú , chú không biết anh cũng phải .. khi mới sinh ra là anh "ngủm" luôn cmnr .. đời..."
-" Chết !! Sao anh chết rồi mà vẫn có thể nói chuyện được với tôi , không lẽ anh là.... ma "
-" Ờ , anh giải thích thế nào cho chú mày hiểu ta , thì anh cũng gần giống như chú nghĩ đó , lúc mẹ sinh ra hai anh em mình , anh ra trước chú nhưng không sống được do dây rốn thắt vào cổ , tính ra lúc đó là anh chết luôn rồi , nhưng tâm thức của anh lại nhảy vào trong cơ thể của chú , anh sống bên trong Vùng Tâm Thức của chú mày suốt 16 năm qua "
-" Anh tồn tại trong tôi suốt thời gian qua , sao tôi không biết được"
-" Vấn đề này khó nói lắm ! giờ anh không có thời gian giải thích thêm , nhưng theo quẻ mà anh gieo được , thì sắp tới sẽ có người đến hỗ trợ cho chú về vấn đề này"
-" quẻ ? anh biết bói toán ư"
-" Ha ha ha , trong lúc anh ở nhờ trong cơ thể chú , anh có luyện một vài thứ linh tinh , bói toán chỉ là ... trò con nít , anh mày còn ghê hơn thế cơ ! Ờ mà nói chuyện nãy giờ , mày vẫn chưa cảm ơn anh , anh vừa cứu chú mày đấy"
-" Cứu tôi à ?? Chuyện lúc nãy ... là anh điều khiển cơ thể tôi sao ? Sao anh có thể ? Mà thứ lúc nãy là gì "
-" Nó là tâm thức của một con chó đã thành tinh được ếm vào xác chết cùa một đứa bé , chủ của nó sai nó đến tìm chú "
-" Chủ của nó?? ... Là người mà Bảo đã thấy đúng không ? tại sao bà ấy lại muốn hại tôi và Bảo ? bà ấy có phải là người mà mẹ Bảo đã kể không"
-" Chính xác , Mụ ấy là bà Trâm... Nhưng mụ ấy không còn là người , mụ ấy ... thành quỷ rồi . Một con quỷ tà ác . Mụ muốn cơ thể và tâm thức của chú , nếu mụ ấy thịt được chú thì mụ sẽ đắc đạo và trở thành THIÊN MA ATULA , một cảnh giới rất kinh khủng ở cõi âm .. nó tương tự như là thần thánh ở dương giới ấy nhưng có thể nói là mạnh hơn một tí"
-"Thiên Ma ??Tôi .. tôi vẫn chưa hiểu ? ma quỷ ? thần phật ? những thứ đó thật sự tồn tại sao ?"
-"Tất nhiên ! Chú mày vừa thấy một con đấy còn gì ! Nhưng chuyện đó nói sau, vấn đề bây giờ là chú phải hợp tác với anh để hạ mụ ấy !"
-" Hợp tác ư! Tôi phải làm sao ?"
-" Tâm thức của anh sẽ xuất ra khỏi thân xác của chú trong 48 tiếng , trong khoảng thời gian này , anh sẽ không bảo vệ được cho chú , chú phải làm đúng theo lời anh dặn , đừng để mụ ấy bắt được , không là anh không cứu được chú và bạn của chú đâu. Anh đã bày một trận pháp trong nhà mình , mụ ta sẽ không tiếp cận được chú khi chú chỉ quanh quẩn ở nhà , tuy nhiên , mụ ta sẽ tìm cách để kéo chú ra khỏi nhà và bắt chú , tuyệt đối chú mày không được bước chân ra khỏi phạm vị ngôi nhà này"
-"Không ra khỏi nhà sao ? Nhưng tôi còn phải đi học , còn phải đến thăm Bảo nữa"
-"Ò ò , anh biết chăm học là tốt , nhưng ....mày "ngủm" rồi thì học hành cái quần gì nữa ! Còn về thằng Bảo chú đừng lo , anh đã tính toán hết rồi , mọi chuyện sẽ ổn nếu chú làm đúng lời anh dặn . Anh phải chuẩn bị cho cuộc chiến sắp tới , với năng lực của anh thì mụ ấy không phải vấn đề gì cả , nhưng nếu mụ ấy thịt được chú và đắc đạo thì anh mày bó cmn tay , đừng nói là anh , thầy của anh cũng không làm gì được! Nhớ làm đúng theo lời anh dặn nhe , he he! Lần đầu tiên anh em mình nói chuyện với nhau đấy , anh vui lắm ! Thôi anh đi đây..."
-"Khoan đã ... anh gì ơi .. tôi .. tôi vẫn chưa biết tên anh... anh khoan đi đã ..."

Tao mở mắt , ánh sáng mặt trời chiếu vào căn phòng khiến tao cảm thấy thật dễ chịu. Ngồi dậy vươn vai , tao cảm thấy mọi mệt mỏi của ngày hôm qua đã tan biến .. Nhưng ... hình như tối hôm qua đã xảy ra chuyện gì thế nhỉ ? Giấc mơ ngày hôm qua , thằng bé đó , cuộc trò chuyện đó ... khó hiểu quá , tao nghĩ chắc là tao suy nghĩ nhiều qua nên nằm mơ linh tinh.
Đánh răng rửa mặt xong , tao thay đồ chuẩn bị đi học , xuống bếp thấy mẹ đang làm điểm tâm:
-" Chào mẹ !"
-" Ờ , con dậy rồi à , có mệt lắm không con , mệt thì hôm nay nghỉ học một bữa cũng được"
-" con không mệt lắm , với lại hôm nay nhiều bài mới , vào lớp học có gì Bảo nó khỏi thì giảng lại cho nó nghe. Mà tình hình Bảo sao rồi mẹ , bố chưa về nữa à"
-" Bố về từ lúc sáng sớm rồi lại đi . Nhưng tin vui là Bảo nó qua cơn nguy hiểm rồi , nó vẫn còn hôn mê nhưng sẽ sớm tỉnh lại và hồi phục thôi , nó rơi từ lầu 1 nên chấn thương không quá nghiêm trọng lắm với sân nhà nó toàn cỏ . Cũng may là Trời Phật phù hộ "
Ơn trời ! vậy là Bảo không sao . Chiều nay đi học về tao phải qua bệnh viện xem nó và 2 bác như thế nào , không biết bố sẽ xử lý chuyện này như thế nào đây . Liệu mình có gặp nạn như lời nó kể không ? lúc đó phải làm như thế nào nhỉ? Mà thôi , suy nghĩ nhiều làm gì cho mệt ? Chiều đi học về gặp bố rồi tính tiếp ?
Tao lên phòng soạn sách vở rồi chuẩn bị đi học . Nhưng ... vừa bước ra khỏi cửa phòng, tao cảm thấy cái gì đó không ổn, cảm giác hồi hộp lại xuất hiện tao vừa đi vừa suy nghĩ rất nhiều về chuyện hôm qua ..về giấc mơ đó ... Kì lạ quá , người đó bảo tao đừng ra khỏi nhà trong 48 tiếng . Nhưng đó chỉ là giấc mơ , cảm giác hơi thật thật một chút thôi , tao nghĩ chắc không sao đâu . Dù gì cũng là ban ngày , tối đến cẩn thận hơn là được .
Tao bước ra khỏi cổng, cẩn thận đóng cửa lại , tao quay đi và sãi những bước chân đầu tiên hướng về phía trường . Mọi khi có thằng Bảo cho đi nhờ , giờ nó vậy nên đành phải đi bộ , dù gì cũng không xa lắm. Chợt! ... có cái gì đó khiến tao chú ý .. Tao ngoái đầu lại nhìn về cổng nhà .một cái gì đó dính trên tường cổng . Tao tiến lại gần , đó là một mảnh giấy , mảnh giấy màu vàng , trên đó ... có viết vài chữ .
-" NHỚ LỜI ANH DẶN - ĐỪNG RA KHỎI NHÀ "
Tay tao buông xuống , làm rơi luôn mảnh giấy xuống đất , tao đứng im lặng , lạnh buốt sóng lưng , rợn người . Tối qua .. Chuyện tối qua không phải là mơ .. đây là nét chữ của ...chính tao ! Người đó có thật , cái thứ tối qua đến giết tao là có thật. Vậy những lời anh ta dặn ..... Tao ngoái đầu nhìn xung quanh , tâm trí hoảng loạn , tao mở vội cửa rồi chạy thẳng vào nhà . quên đóng cửa luôn .
-" Ơ Thắng ! con chưa đi học à ???"
-" Không mẹ ơi ! con đau bụng quá ! Mẹ cho con nghĩ học hôm nay nha "
-" Có sao không con ? Mẹ đưa con đến bệnh viện nha"
-" Không sao đâu mẹ , con chạy vào toilet tí , mẹ đóng cổng giúp con nha"
Tao chạy thẳng lên phòng bỏ mẹ lại với sự ngỡ ngàng. Vừa vào lại phòng , tao khóa chặt cửa , rồi lao thẳng lên giường , trùm mền kín mít . Mồ hôi toát ra , cảm giác ớn lạnh, hồi hộp đến tột cùng . Chuyện gì thế này ? tao đang đối mặt với chuyện gì thế này ? Tao cứ ngỡ mọi thứ hôm qua là 1 giấc mơ ... nhưng không , mảnh giấy đó ... nét chữ đó . Thôi xong rồi ! vậy là mụ ấy có thật , mụ ấy đang muốn tìm và giết tao , tao sắp phải chết ! Nước mắt tao tuông ra , tao đang khóc , tao đang sợ hãi , đầu óc tao lại trở nên hoảng loạn, những hình ảnh về thằng Bảo , về thằng bé ngày hôm qua ... tao như sắp phát điên lên , tim tao đập nhanh như muốn vỡ ra khỏi lồng ngực!!! PHẢI CHĂNG ĐÂY LÀ CẢM XÚC CỦA MỘT NGƯỜI SẮP CHẾT !!!


ReplyQuote
Share:
(Visited 6638 times, 2 visits today)
  
Working

Please Login or Register